Hiển thị các bài đăng có nhãn Bút ký. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bút ký. Hiển thị tất cả bài đăng

11/9/14

Đi qua những nắng mưa

Lâu lắm rồi tôi mới lại có chuyến đi trên cung đường Hồ Chí Minh. Nhân tiện gia đình đi dự tiệc cưới của anh trai họ, tôi tay xách nách mang con trai tham dự cuộc du lịch vô cùng vui vẻ làm quà tặng cún con yêu dấu nhân con sắp tròn hai tuổi. Sau nhiều năm mài mòn một cơ số quần Jean và váy, cái mông cũng lép đi nhiều phần vì công việc văn phòng tẻ ngắt, đầy áp lực, chuyến đi này như chiếc chìa khóa tra lại vào cái ổ khóa “chủ nghĩa xê dịch” đã bị tôi cố tình lãng quên rất nhiều năm. Tuy lần này lắc lư quắc cần câu trên ô tô nhưng do uống thuốc chống say xe liều mạnh nên đầu óc tỉnh táo lạ thường, thức suốt chuyến đi. Trường Sơn dấu yêu, xanh ngắt và đầy kỷ niệm ở trước mặt, bên cạnh, sau lưng, song song như một người bạn tri kỷ nhiều năm gặp lại. Thấy lòng có nhiều chuyện để nói…
 
Gần mười năm trước, khi đang làm báo, tôi từng nhiều lần một mình một xe máy chạy dọc theo đường Hồ Chí Minh đoạn A Lưới - Quảng Nam tới các bản làng xa xôi hẻo lánh, những đồn biên phòng gần biên giới, ghé thăm các anh trong Ban chỉ huy xây dựng đường HCM của bên Sông Đà. Nhớ nhiều nhất các hành trình trên con đường xuyên Trường Sơn ấy những khi đang mùa xuân. Tôi từng đứng lặng lẽ rất lâu ngắm nhìn khung cảnh thảm hoa rừng, dây leo trên các triền núi, dưới thung lũng và lan rừng trên các tán cây cổ thụ rừng nguyên sinh nở hoa thơm ngát. Tôi thường dừng lại rửa tay, rửa mặt khi gặp một khe suối nào đó đọc đường đi. Nước tuôn ra từ khe đá mát lạnh tê người. Tầm 3h chiều sương mù bắt đầu giăng dày đặc phải bật pha gần mà đi xuyên qua hàng km đường trong mù mịt, lạnh buốt. Có lần ghé thăm một Đồn biên phòng (không còn nhớ tên nữa) chiều 29 tết. Thấy các anh để cây đào rừng trước sân, và mấy con gà chạy loăng quăng trên đường HCM trong gió rét biên giới căm căm mà lòng ấm lạ lùng. Tôi cũng từng phải nhờ một cán bộ xã dẫn đường người Pako uống giúp tô rượu đoác to tổ bố để khỏi mếch lòng các già làng đã tiếp đón. Và còn nhiều nhiều niềm hạnh phúc khác khi đôi chân này được đặt lên những vùng đất cách xa thành phố đó.
 
Nhiều năm rồi xa cách nghề báo, cái đam mê dịch chuyển, ảnh iếc vẫn còn nằm sâu trong tâm khảm. Ba năm gần đây mắc chuyện đẻ con, nuôi con rất đàn bà phụ nữ, tạm gác lại niềm say mê đi mà nhiều khi đêm nằm vắt tay lên trán thấy thèm quá được hít thở một hơi dài giữa trời đất lồng lộng. Hờ, vì vậy mà tôi nói với con trai “Ta đi thôi!” ngay khi có cơ hội được bứt ra khỏi những tẻ nhạt đời thường.
 
Chuyến ô tô chở tôi và gia đình xuyên qua mấy trăm cây số đường Hồ Chí Minh. Nơi nắng rực rỡ, nơi mưa mù mịt trời đất. Trong khi mọi người ngủ thiếp đi vì quá mệt, tôi lặng nhìn những quả núi đã hàng chục năm sau chiến tranh vẫn còn phơi cái đầu trọc lóc đất nồng, nhiều đồi toàn cây bụi, cỏ tranh. Chẳng biết do hậu quả của chất độc dioxin hay do con người phá rừng lấy gỗ và làm rẫy. Tôi đi qua những con khe, suối cạn trơ đáy toàn đá hộc đá hòn trong khi Tây Nguyên đang mùa mưa. Tôi đi qua những trị trấn, thị tứ thấy huyên náo chẳng khác gì thành phố, tự nhiên xúc động tột độ khi nhìn thấy một rổ rau sống tươi ngon lạ lùng toàn bắp chuối trắng thái mỏng. Trường Sơn vẫn đó, xanh một màu xanh xa xăm. Tôi đi qua những nương lúa, rẫy sắn, rẫy dứa cheo leo trên vách núi. Tôi nôn nao vì xe lắc quá mạnh khi qua những khúc cua tay áo và còn cả vì mùi thơm của đất trời tràn vào qua cửa kính. Tôi và các em hét to lên khi nhìn thấy một dòng thác hùng vĩ đổ xuống từ núi cao hoặc đi qua một con suối nước chảy rào rào. Tôi cũng ớn xương sống khi nhớ lại những bữa cơm trên đường đi, lơ ngơ là bị chặt chém không thương tiếc (hj hj). Tôi sung sướng khi đặt chân đến Pleiku và ngạc nhiên vì thành phố này nhiều dốc hơn sự tưởng tượng của tôi . Mỗi tội mưa nhiều quá, mà các bậc cao niên trong đoàn cứ nhất mực đòi ăn món Huế cho nên cuối cùng vẫn chưa thoát ra được phong vị Huế bởi cái công thức mưa dầm + bún bò giò heo, ha ha. Lâu ngày không đi đâu, thấy mình đúng là sắp thành con ếch giương đôi mắt to thô lố nhìn đời qua đáy giếng. Nghĩ mà xấu hổ!
 
Không có nhiều thời gian dừng lại, Trường Sơn với tôi chỉ nói chuyện với nhau bằng ngôn ngữ không lời. Trái tim rung lên bao nhiêu cảm xúc, thấy tiếc vì mình cần phải thêm một thời gian nữa mới lại có thể bắt đầu tiếp tục những chuyến đi. Lần này chắc khó quay lại với nghề báo xưa cũ, mà cũng không đi một mình nữa. Tôi hẹn hò với con các cuộc khám phá. Hứa hẹn nhiều thú vị đây. Chàng mới vừa tròn hai tuổi, cũng còn kha khá thời gian.
 
Ờ thì hành trình cũng như cuộc đời, phải xuyên qua bao cuộc nắng mưa để đến một cái đích nào đó. Nhưng tôi yêu cái lồng lộng của đất trời, nó giúp tôi bớt đi những tủn mủn lo toan cuộc sống thường nhật, cho trái tim được trẻ lại với những khao khát vươn xa, chinh phục. Cho tôi được hạnh phúc thấy mình lớn lên sau những trải nghiệm. Cảm ơn bác tài đã lái xe an toàn, giúp cho gia đình đi đến nơi về đến chốn. Những khi cùng gia đình dừng chụp ảnh xì teen lếch thếch bên ven đường HCM, hoặc mỏi mệt xà vào một quán cơm trên đường đi ăn vội vàng chống đói và mặt tái mét khi nhìn hóa đơn thanh toán, cũng như khi áo quần sang trọng lấp lánh đi dự tiệc, tất cả đều là kỷ niệm đẹp đẽ và vui tươi mà tôi cần lắm trong chặng hành trình riêng mình.
 
Cảm ơn những nắng mưa cuộc đời cho giữ chân tôi nhưng cũng có lúc đã tiếp thêm cho tôi sức mạnh vượt qua mọi trở ngại. Này thì Pleiku, này thì Tây Nguyên, còn đó với nhau một lời hứa quay lại, không phải bằng cách “cưỡi ô tô xem mưa” như lần này đâu nhé!

Huế, 11/09/2014

25/8/12

Mưa về


Sau bao ngày hầm hập khô khốc, chiều nay mưa về xứ Huế!

Không thể diễn tả hết cảm giác sung sướng khi những hạt mưa đầu tiên vỗ lên mái nhà. Có lời ca xa xa vẳng lại: "Mưa rơi trên mái hiên, mưa rơi rơi trắng đêm...." rất hay nhưng e chừng mưa rơi trên mái hiên, mái ngói, mái bằng đúc bê tông không thể nào gợi lên nhiều xúc cảm và vị giác như mưa rơi trên mái tôn. 

Ngay khi những hạt nước đầu tiên ghé xuống, tiếng lách tách e thẹn ấy như chiếc khóa đồng đang tra vào ổ, mà khi cánh cửa hoài niệm vừa hé thì bao nhiêu ký ức tràn về. Một hạt nước, nhiều hạt nước...., ai đó reo lên: "Mưa!". Sung sướng mở toang các cửa sổ chào đón làn hơi mát lạnh đang tràn trề không gian, đón luôn cả cơn gió ẩm chạy tung tóe vào các góc nhà vốn lâu nay nồng mặn mùi nắng và sự ngột ngạt. Hơi đất bốc lên ngồn ngộn, da gà da ốc nổi hẳn lên, còn miệng thì như được nhấm nháp một cọng cỏ ngọt lành.

Và mưa đang càng ngày càng to hơn. Tiếng mưa rơi trên mái tôn giờ đã trở thành một dàn đồng ca với đủ các âm sắc cao thấp bổng trầm. Có thể nghe được gió thổi từ những hướng nào về theo nhịp điệu của tiếng mưa. Có thể đoán được mưa sẽ rơi trong bao lâu khi đong đếm độ nặng nhẹ của giọt mưa. Mưa mưa mưa mưa, khô khát bao ngày nay đã thỏa, một giấc miên thu êm ái trở về. Thèm ghê chút gió thu se lạnh để được thả hồn đi hoang.

Có thể chùng lòng xuống được không nếu nắng cứ mãi ngự trị. Sao đất miền trung mãi khát cháy mùa hè. Mấy cô gái được hưởng làn da trắng trẻo tươi mát khi mà lửa cứ đổ mãi xuống đất và chẳng thể có góc nhà nào tránh được làn oi ả ấy. Thật mừng vì mùa thu đã về dù rằng thu Huế chỉ là những thoáng mong manh vào sáng sớm và đêm khuya. Thật mừng vì đã có mưa làm dịu đi những nực nồng lòng người và đất trời. Và ít nhất là mình còn tránh được cả những cơn cãi cọ vô cớ chỉ bởi vì nắng quá khiến lúc nào cũng muốn gắt lên.

Tháng 9 đang về. Liệu năm nay tháng 9 của Huế có còn nắng nhiều không nhỉ? Có những năm lụt tiểu mãn nước lên tràn sông ngập nhà, mong là năm nay sẽ ít lụt lội để những tháng mưa dầm không vất vả di chuyển đồ đạc và chỗ ở.

Chẳng lâu nữa, mình sẽ được đón niềm hạnh phúc vô biên bao ngày chờ đợi. Hồi hộp, âu lo. Những điều suy nghĩ ngổn ngang liệu có được khép lại. Nhưng cho dù tự thân nó có được khép lại hay không thì cũng đều không còn quan trọng nữa. Tên đã lắp vào và đang sẵn sàng lao đi đến hồng tâm. 

Mình da diết nhớ một khung cửa sổ. Nơi đó, từ tầng 7 nhìn ra khoảng không rộng rãi ngoài kia, mấy con đường mờ ảo dưới làn mưa, đôi ba dáng người xiêu vẹo vì gió xô đẩy, những dòng nước ngoằn ngoèo trên mặt kính, dăm hạt mưa lách qua khe cửa cố tình để hở bay vào bàn làm việc thấm ướt sổ sách giấy tờ. Từng nhiều năm đứng ở vị trí đó ngắm nhìn mưa rơi, không thể nhớ hết những suy tư ngày ấy, song cái cảm giác, ôi, cái cảm giác chênh vênh lạ lùng cứ bám riết. Nhìn mãi như say đắm cái không gian kỳ lạ vừa êm ái, vừa dữ dội ấy, nhìn lần nào cũng như là lần cuối, để rồi thực sự đã có một lần cuối trong đời.

Nhớ lắm một ban công từ tầng 2 nhìn ra. Những mái nhà lô xô, một bầu trời nhỏ hẹp, ngõ xóm heo hút trong đêm, tiếng chó sủa và đôi bóng người qua lại. Một ánh đèn đường vàng vọt hắt hiu. Mưa rơi xiên qua dải ánh sáng, lòe nhòe đậu lại trên một mảng bê tông nham nhở. Đôi vũng nước đọng lấm tấm rêu mốc, loang tròn hạt mưa, phập phồng bong bóng. Mưa bay tạt vào chỗ đứng đến ướt cả tóc và áo mà vẫn chẳng buồn nhích vào. Những cô đơn tràn lên, những nỗi nhớ tràn lên mà chẳng có giọt nước mắt nào rơi xuống. Mặc, nào cứ mưa đi, mưa nữa đi. Quen rồi, chai sạn rồi. Làm sao khóc được. Bởi vì khóc có nghĩa là thừa nhận đã bị cuộc đời đánh gục. 

Làm con người phải chăng là khó nhất?!
Đôi khi, ta cứ lang thang mãi trên dòng đời, cố chạy theo điều gì đó, cố nắm bắt cái gì đó, cố tìm kiếm cái gì đó, cố thử nghiệm cách thức nào đó, rốt cuộc cũng chỉ vì cần tìm cho ra một con đường phù hợp với thể tạng, lý trí và tình cảm riêng. Có người thường nói với ta rằng: "Hạnh phúc là trên con đường đi tới chứ không phải ở đích đến". Ngay cả khi đã xác định được đích tới rồi, liệu trên con đường đi đó có thể có thay đổi hay không? Nếu có cùng mục đích nhưng cách thức đi khác nhau, liệu có thể gặp nhau cuối đường không? Có người mới đi một đoạn đã quyết định rời bỏ bởi nhanh chóng nhận ra sẽ không tìm thấy mục tiêu của mình ở đó. Có người tin tưởng và đi mãi nhưng dặm dài xa xôi nên quá chừng mỏi mệt. Rồi sẽ có người đi đến thành công. Cuộc sống đương nhiên trao tặng món quà hạnh phúc cho người kiên trì, quyết đoán. Người đã thay đổi cũng tìm được hạnh phúc riêng bởi sự thay đổi đó phù hợp với bản thể của họ. Có rất nhiều con đường, vậy, mỗi người cần tìm cho ra con đường của mình. Quan trọng là có tìm ra sớm hay không mà thôi!

Em gái mình thường hay nhắc đến "số phận" trong các câu chuyện của hai chị em. Một khi nhắc đến hai từ đó, trong nó đã hàm ý cuộc đời mỗi con người vốn đã được an bài, cứ thế mà đi theo một lộ trình sắp sẵn từ khi mới hoài thai trong bụng mẹ. Nhưng mình thường nói với em rằng kể cả điều đó là có thực thì chúng ta cũng không nên vin vào nó để lý giải cho tất cả những sai lầm, thất bại hoặc thành công của mình. Thâm tâm, mình luôn tâm niệm, bất cứ khi nào con người còn cố gắng thì cuộc sống sẽ tiếp tục mở ra những con đường đẹp. Số phận là gì? Dường như nó đơn giản chỉ là một từ dễ nói, dễ nhắc đến, ai cũng biết và thường được sử dụng. Nhưng đã mấy ai thực sự biết số phận của mình ra sao hoặc nhắm mắt đưa chân mặc cho dòng đời dẫn dắt?

Mưa, đón chào một cơn mưa thật hạnh phúc......
Và không phải mình không cần nắng.

Đối với mình, nắng như là quyết tâm của ý chí, là sự xung phong mạnh mẽ bước thẳng vào cuộc đời, nhìn thẳng vào bản thân và là sự cố gắng không mệt mỏi.

Nhưng, liệu lúc nào cũng có thể sẵn sàng không?

Vì thế, mình cần lắm những cơn mưa, để cho tâm trí chùng xuống, trốn đi một lúc, nghỉ ngơi cho lại sức, thoát khỏi những ràng buộc thực tại và tìm kiếm một không gian, thời gian riêng cho lý trí nghỉ ngơi.

 Liệu tốt chăng nếu chỉ có hoài nắng, hoài mưa?!
Thế nên, nắng mãi cần đón mưa về. Mưa hoài lại chờ cho nắng ấm lên. 

Khi xưa thơ bé, mình nào quan tâm đến sự vận động của bốn mùa. Trong trí óc non trẻ đó, chỉ có ngày tựu trường, nghỉ hè và tết là đáng nhớ. Xuân hạ thu đông là chuyện của đất trời đó thôi. Ấy vậy mà chớm tuổi 30, đã thấy nhung nhớ những tiết khí mà tìm lịch để đón đợi. Có những khi thao thức tìm dấu chuyển mùa như chờ cố nhân tri kỷ. Người xưa nhắc: "Ngũ thập nhi tri thiên mệnh". Biết được mệnh trời thì còn xa lắm, nhưng biết tìm biết chờ biết mong biết đợi những thời khắc tươi đẹp của đất trời thì đã có. Thế nên cứ mong Lập xuân, Lập hạ, Lập thu, Lập đông. Rồi ngóng những tiết Thanh minh, Thu phân, Hạ chí, Đông chí. Biết sợ khi một mùa xuân nữa đến bởi sẽ già thêm tuổi song lòng lại xốn xang vô bờ khi mùa thu đến.

Trái tim này luôn chứa chan tình yêu cuộc sống, tình yêu đối với những người xung quanh mình. Có những ngày nắng biết thèm những cơn mưa. Trải mình trong cay đắng để biết dang tay ôm trọn hạnh phúc. Đã qua rồi những mất mát bỗng biết trân trọng nhiều hơn những niềm vui nhỏ nhặt. Chẳng phải đọc sách để biết "tri túc". Mà chỉ cảm thấy rằng thật biết ơn vì biết "tri túc" mà vun đắp cuộc sống ấm êm hơn.

Ngày mới hãy đến bởi tôi cần đi tiếp trên hành trình của mình. Còn đó ân sâu nghĩa nặng mẹ cha chưa báo đáp. Chợt nhớ một Vu lan nữa về, mình đã làm được gì cho mắt mẹ không vương sầu muộn và ba ngơi tiếng thở dài. 

Mưa ơi, cảm ơn mưa đã về. Dù rằng đã qua rồi mùa hạ. Luôn tự ví mình là cơn mưa hạ nhưng cuối cùng đã tự nhận ra trong mỗi mùa, mưa đều đi đến tận cùng của bản chất, không nề hà câu nệ cái bề mặt của sự hiện hữu. Mưa là mưa, thế thôi, xuân hạ thu đông có khác gì nhau nhỉ?!

27/10/11

Bình yên thu


Lặng nhìn bầu trời một chiều mùa thu!!!!!
Mùa thu, hai tiếng ấy sao da diết và trìu mến yêu thương.
Mùa thu, hai tiếng ấy như làn hơi nước tỏa lan làm ẩm ướt tâm hồn vốn dường cằn khô vì cuộc sống.
Ôi, mùa thu...!

Khi nhìn lên khoảng thiên thanh bất tận phía trên cao, em như thấy đôi cánh của bình yên thấp thoáng sau những đám mây trắng xốp nhẹ, bồng bềnh trôi êm vô hướng. Trái tim em đột nhiên mở toang cánh cửa đá nặng lạnh đóng kín bao ngày. Và ánh sáng từ không gian ùa tới, thơm ngát hương sen cuối hạ, tẩm tưới cõi thẳm sâu lòng em và xua tan rêu mốc bao ngày đang phủ bám.

Mùa thu ơiiiiiiiiiiiiii !
Là tóc gió lướt bay trong chiều mây mờ.
Là mắt ướt nhạt nhòa trong cơn mưa bất chợt khi gợi nhớ ngày xưa.
Là nắng như rót mật vào hồn rộng thênh, để thấy trống vắng chỉ là kỷ niệm.

Mùa thu đã đến!

Đàn chim vỗ cánh hướng Tây tìm về tổ ấm.

Lá chuyển dần sang sắc nắng, chờ một cơn gió tri âm hiểu được tiếng lòng. Rồi ngày kia, sẽ bay trong chiều như nụ cười cuối phố. Lá không thể ở lại vĩnh hằng bên cây. Sống đã trọn một duyên hạnh ngộ. Rồi ngày kia khi lá đi xa, cây chỉ chịu một mùa đông giá lạnh. Đợi khi xuân đến, những xanh non mới sẽ nảy mầm, đón ánh sáng mà vươn tới, và lại gửi lên khoảng thiên thanh nụ cười măng tơ  êm ái.

Mùa thu dịu dàng xiết bao!!!
Cơn heo may đâu đó nhuốm dần hoàng hôn trong sương lạnh.
Từng bước chân chầm chậm trở về sau một ngày hối hả. Chốn bình yên vẫy gọi.
Làn nước mặt hồ nơi em đi qua tĩnh tại thinh lặng. Em cúi xuống soi hồn mình tận đáy. Đôi viên sỏi trắng, đôi áng mây chiều, đôi cánh chim chao liệng, đôi cá quẫy đuôi nhảy lên mặt nước, đôi làn sóng vỗ róc rách bờ đá, đôi bụi rong rêu uốn lượn theo làn sóng.....

Em bước chậm chậm trong chiều thu dìu dịu!
Cơn mưa bóng mây đi qua, để lại phố chút vội vàng nhí nhảnh vô tư.
Những chiếc ô đong đưa, mưa sao đôi khi cứ thích bất ngờ đến rồi đi. Em về đứng bên hiên nhà mình, lặng yên xòe tay đón giọt giọt mát lành.

Why does it rain? Em cứ hỏi hoài câu đó.

Mưa mùa thu ru mãi giấc ngủ em trong những cơn mộng mị. Nỗi nhớ, những kỷ niệm mới, cũ chen nhau đi lại. Em chạm tay vịn vào quá khứ. Em đứng dậy từ trong những giấc mơ, bím tóc, đội mũ, mang giày đi thẳng đến gặp mùa thu.

Cảm ơn vì đã đến, thu à!

Cảm ơn vì đã mang trái tim em đến nơi bình yên!

Thu bình yên đến thế.

Hãy tặng em một bó hoa cúc trắng thanh khiết hơi sương, thu nhé!

You took my heart away!!!

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More

 
Design by Free WordPress Themes | Bloggerized by Lasantha - Premium Blogger Themes | Facebook Themes