Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

22/3/16

Trách nhiệm


Vô tình thức giấc nửa đêm
Ngẩn ngơ, chợt nhớ... êm đềm còn xa
Trên vai, hạnh phúc mẹ cha
Trong tim, day dứt nếp nhà cho con
Đôi tay cố cuộc vuông tròn
Cuộc đời em út vẫn còn quanh co.
Lặng thầm nuốt ngược nỗi lo
Vươn vai đứng thẳng để dò nông sâu
Kiên gan đập nát cái sầu
Gắng xây trụ cột, dãi dầu sá chi
Ngày mai buồn khổ ra đi
Riêng thần Hạnh phúc trị vì nơi đây.

2/7/14

Thương





Mỗi ngày truy cập mạng
Thấy lòng nặng trĩu hơn
Khi đó đây xã hội
Chìm ngập trong nỗi buồn

Bao nhiêu vụ cướp hiếp
Những phận đời mỏng manh
Trong một ngày giông tố
Vùi lấp mọi thanh danh

Những số phận éo le
Tại sao trời sắp đặt
Tại cuộc sống thắt ngặt
Hay kiếp trước vụng tu??

Một người mẹ ném con
Xuống giếng sâu lạnh lẽo
Một người mẹ chém con
Vì hận chồng bạc bẽo

Một người cha ích kỷ
Đi theo những bóng hồng
Để sau lưng vợ dại
Và con thơ não nùng

Một người vợ kiệt quệ
Trước cuộc sống hoang tàn
Người đàn ông đời họ
Gây bao cảnh trái ngang

Bao nhiêu bậc cha mẹ
Cực một đời nuôi con
Chăm bẵm và hy vọng
Yêu thương thật chứa chan

Nhưng đến khi già yếu
Con bỏ rơi mẹ cha
Không cơm ăn áo mặc
Không tình thương ruột rà

Mặc mẹ cha vệ đường
Lắt lay ngày xế bóng
Nhiều kẻ còn nhẫn tâm
Đánh đập trong điên giận

Hoặc con trẻ ngây ngô
Thiếu bản lĩnh cuộc sống
Vì đôi lần thất bại
Đã tự hoại thân mình

Chẳng đoái thương công sức
Mẹ cha nuôi bao năm
Giờ đầu xanh nằm xuống
Mẹ cha đau âm thầm

Bao đôi mắt trẻ thơ
Ôi thiên thần ánh sáng
Chưa được sống những ngày
Thơ ngây và vui sướng

Đã chìm trong cơn đau
Đã chìm trong cơn đói
Đã chìm trong đêm thâu
Đã chìm trong bất hạnh

Những đứa trẻ bơ vơ
Không mẹ cha thân thích
Những người già neo đơn
Lòng đau như kim chích

Muốn thấu khổ kiếp người
Hãy đi vào bệnh viện
Bao thân thể quằn quại
Rên xiết bệnh nan y

Giờ được sống bình yên
Nên thấy lòng quý lắm
Ở những nơi xa xăm
Chiến tranh đang rát bỏng

Sống chẳng hề dễ dàng
Từ miếng cơm manh áo
Đến chốn ở dung thân
Và con đường sự nghiệp
Và tình yêu đường trần

Những ngã rẽ bất ngờ
Lái cuộc đời vô định
Bao tai họa bất ngờ
Như lũ bùn ập đến
Ngập đời trong hư vô

Niềm vui trong chớp mắt
Còn nỗi buồn vây quanh
Sống là cuộc chiến đấu
Không khoan nhượng bước chân

Người nghèo khổ cái nghèo
Người giàu buồn cái giàu
Những cảnh khổ trần gian
Bày hàng ngày trước mắt

Ta tự hỏi lầm than
Và nỗi đời cơ cực
Sao đeo đẳng kiếp người
Như cơm chan nước mắt?

Đôi khi lòng bối rối
Muốn đi tìm lời giải
Muốn hiểu đến tận cùng
Những hành động sai trái

Dưới góc nhìn tôn giáo
Có quả báo luân hồi
Dưới góc nhìn khoa học
Là ẩn ức cuộc đời

Trong guồng quay số phận
Loài người đang khóc than
Ngày xưa Khổng Tử nói
“Trời đất vốn bất nhân
Coi vạn vật (như) chó rơm
Coi trăm họ (như) chó rơm”

Trong sự vô tình đó
Hàm chứa một tình thương
Muốn tìm đường giải thoát
Cho kiếp người phận bạc

Mỗi một lần đọc báo
Tim thắt lại, buồn thay
Bởi quanh tôi, đâu đó
Không cơm áo thường ngày

Mỗi một lần đọc báo
Thêm một lần bâng khuâng
Những bé bỏng hy vọng
Sống qua ngày, giản đơn

Mỗi một lần đọc báo
Thấy lòng nặng bất an
Ước chi nhà đủ rộng
Dung chứa cả nhân gian

Mỗi một lần đọc báo
Mong mình giàu giàu lên
Để có thể chia sẻ
Nhiều manh áo, miếng cơm

Mỗi một lần đọc báo
Động lực sống dâng tràn
Phải làm điều gì đó
Cho xã hội, quê hương
Góp một tay xây dựng
Cuộc sống ngập tình thương

02/07/2014





22/2/14

Khuê của mẹ


Con nhỏ bé
Ngủ còn mơ bú mẹ
Bàn tay thơm
Tìm ôm mẹ trong đêm

Mẹ yêu con
Nước mắt chực tràn lên
Lời con gọi
Như xé lòng của mẹ

Con yêu ơi
Ngày càng ngoan ngoãn nhé
Cuộc đời này
Có mẹ nắm tay con

Rồi mai đây
Hạnh phúc sẽ vuông tròn!
.....

Con của mẹ
Ngày mai tươi đẹp lắm!

26/1/14

Ngậm ngùi



Tự nhắc mình sẽ chẳng thể nào đâu
Thuyền yêu này đến được bờ bên đó
Không phải sông kia nhiều bão tố
Chỉ tại ngày xưa không trở lại bao giờ.

Biết bao lần ta đã khóc trong mơ
Khi tỉnh dậy mắt vẫn còn ướt đẫm
Ta rất hiểu người sẽ hoài xa vắng
Bởi bên người, nhiều quá, những nguồn vui.

Ở nơi này ta cứ mãi đơn côi
Và cố nén, chôn sâu trong lặng lẽ
Khát khao mong tim chẳng còn rơi lệ
Ta không còn muốn khóc vì người.

Ta biết rằng sông vẫn chảy không thôi
Chỉ thuyền ta một mình trên sóng nước
Đầy những chơi vơi khi bẻ lái quay về.

Người ơi
Rồi một ngày người có bến bờ vui
Ta im lặng nhìn hoa rơi trước ngõ
Có một góc phố, một bãi cỏ xanh, một bàn quen chốn cũ
Ta mong được ngồi lại cùng người

Ta đợi chờ, đợi chờ gì mãi
Dòng sông nước chảy
Thuyền ta xuôi ra tận đại dương xanh
Ta biết lòng rồi sẽ thôi còn đau
Nên chờ hoài cho đến ngày mai ấy
Liệu khi đó
Còn có ai đón ta về trong vòng tay dang rộng
Trong khuôn ngực nồng nàn hương cỏ
Và mắt ta thôi tìm kiếm dáng người!!!

2014

9/10/13

Đường vui



Mưa về,
Từ những miền xa thẳm
Nỗi đau đã nằm yên

Hạnh phúc không còn mờ nhạt như sương khói
Đôi tay cùng nắm chặt, đôi mắt mở to chỉ nhìn không nói
Mọi nỗi buồn đã cùng mưa tan đi

Cuộc sống
Đôi khi chỉ là vì cần một ai đó đi bên cạnh
Ta đã chọn một con đường
Ta đã có một hình hài để yêu thương

Con yêu
Đêm nay mưa rơi
Sắp Lập đông rồi con ạ
Mẹ bế con trên tay
Mẹ ngắm nhìn khuôn mặt con đang đắm chìm trong giấc ngủ
Đôi môi bé nhỏ bỗng nhoẻn nụ cười vô ưu tặng mẹ
Niềm vui tỏa lan như chất men say ngọt ngào
Con yêu
Con đã ở bên mẹ
Còn gì để ước mong

Thế giới mấy tỷ người mãi đi lòng vòng
Kiếm tìm hạnh phúc
Những cuộc gặp gỡ rồi chia ly đong đầy nước mắt
Mẹ được nếm đủ rồi
Nên buông

Mẹ chọn con, con trai của mẹ
Những vun đắp cho tương lai con là huy hoàng lòng mẹ
Yêu thương này ngày đêm vụt lớn
Mẹ biết, mẹ đi đúng rồi

Ngoài kia mưa đang rơi
Trong căn phòng nhỏ này
Một thiên thần đang mỉm cười với mẹ!

16/8/13

Đứng dậy



Tôi đang thấy một mùa thu tươi mới
Đến bên tôi chẳng quản lúc nắng mưa
Tôi đang giữ trong tim niềm vui mới
Trên tay tôi một thơ ấu nô đùa

Ngoài hiên vắng từng thanh âm rõ lắm
Chim chích bông ríu rít những phúc ca
Tiếng gió lượn qua thềm nhà rất lạ
Mang theo mình hương thơm của phương xa

Tôi đã nghe lòng tôi phơi nắng ấm
Những mốc meo không còn chỗ bám neo
Hoa một đóa nở êm đềm sân nhỏ
Mà tặng đời tinh khiết thật bao la.

Tôi vui quá, tôi lắng nghe tất cả
Tôi ngồi yên thâu nhận hết vào lòng
Mầm sống mới yêu đời đang trỗi dậy
Sau hoàng hôn ai cũng biết bình minh

Tôi đứng dậy, tôi đưa tay nắm lấy
Tương lai tôi và hạnh phúc của tôi

Và niềm vui đọng mãi trên bờ môi
Trong ánh mắt, trong tiếng cười con trẻ.

27/5/12

Lặng lẽ



Đã bước đi lặng lẽ
Đã trở về lặng lẽ
Đã mỉm cười lặng lẽ
Đã gạt nước mắt lặng lẽ
Đã nuôi dưỡng một tình yêu lặng lẽ

Nhưng thế gian không buông tha.

Lạy trời!
Một sớm mai thức dậy
Giọt sương
Rơi...
Trên mái nhà bình yên!

23/5/12

Ru con



Thế là thêm một nụ cười

Thế là thêm một rạng ngời nhân gian

Ngày vui, vui đến bàng hoàng

Bàn tay xinh xắn mơ màng yêu thương

 
Bao năm mệt mỏi gió sương

Giờ đây đã được mong ngày đón con

Dẫu rằng cuộc sống vô thường

Có con rồi mẹ vững tâm vô ngần


Đường dài chẳng ngại gian truân

Mẹ yêu con, mẹ hát ru tháng ngày

Mẹ bồng, mẹ bế, mẹ cầm nắm đôi tay

Con thương con hãy ngày ngày lớn lên.


Ầu ơ, nhịp võng nhịp nôi

Trăm năm cõi mộng hồng trần chốn đây

Con yêu, mẹ đếm từng ngày

Mẹ chờ con, mẹ hát lời thiết tha.


À ơi, con của mẹ ơi!!!

21/5/12

Ngày mới


 Mùa hạ nào đã quá xa
Không hao gầy nữa những ráng chiều
Lặng yên, hoàng hôn trôi.

Và mùa thu mong chờ đang tới
Sẽ thơm tho một bàn tay ngoan
Sẽ bình minh hừng lên từ đôi mắt
Sẽ tiếng khóc hạnh phúc cất lên
Ngoan nào, Yanni
Mẹ ru...
Ru... ru... ru.... êm!

Mẹ đã đi bao chặng đường thẳm xa
Đôi chân mẹ có mỏi, và mẹ dừng lại
Nhìn con... bé bỏng, mỉm cười.

Con là mặt trời của mẹ
Kìa ngày mới đang đến.

Tương lai trong đôi tay mẹ dắt con đi!

19/11/11

Chín


Cánh đồng ngày mùa
Thiếu tay người gặt hái
Sợ 
... những cơn mưa!

Thêm một ngày qua, bông lúa mỏng dần đi
Hạt rụng xuống, nảy mầm trong nước lũ
Lúa đã chín vàng như thế
Sao còn để nước ngâm chân?

Gió mùa đông xơ xác đến gần
......!!!

18/11/11

Sợ


"Con chim cô đơn làm tổ"
Ta sợ những chiều dần tới
Ta sợ những ngày sắp qua
Ta sợ những đêm dài lắm
Ta sợ cả những khóc cười

Ta sợ, sợ quá nước mắt
Ta sợ, sợ những mong chờ
Ngày xuân, nụ cười héo hắt
Sợ rồi, sợ cả ước mơ.

Con chim: sợ ngày giông bão
Cây lúa: sợ nắng hạn đồng
Con cá: sợ ngày sông cạn
Còn ta: sợ tình hát rong.

Hát đi, hãy hát nữa đi
Những lời tin yêu ứa máu
Trốn chạy, trốn chạy, trốn chạy
Tìm quên, được quên, để quên.

Rồi sẽ đến ngày nắng ấm
Tim này thôi hết đơn côi
Sợ hãi âm thầm tan biến
Yêu thương hòa nhịp lên ngôi.

Xin hãy giữ em thật chặt
Vòng tay che chở đêm dài
Em đợi qua ngày huyễn mộng
Tình kia không còn liêu trai.

16/11/11

Tháng giêng


Tháng giêng
Lá hoa vào hội
Nắng gió lẳng lơ thả lời
Mưa rây
Tóc rối
Nhìn vội
Thấy đời thiệt vu vơ...

Mặt trời
Đi về hướng những giọt sương
Gặp loài chim gì tìm yêu trong cỏ
Nghe tiếng bước chân chuyển ngày
Choàng tim
Đập cánh bay lên
... Phía trước là tháng hai!

Em của tháng giêng
Lặng im
Hoài vọng
Nâng tình bằng cánh gió
Thương anh
Khi mùa đương đông buổi hẹn
Chiều đâu nắng quái
Cớ gì tim rưng rưng?!

10/11/11

Miên du



Nghe trong làn gió thu non,
Mùi hương sen sao ngát thơm
Lòng muộn phiền chợt hư vô,
Cần trở về ngày yêu thương.

Đời thật dài và mãi trôi
Trải tình buồn vào muôn nơi.
Để rồi ngồi hoài hát ru
Những miên du....!

Anh đi vắng một ngày


Marito Amore

Anh đi vắng một ngày

Mây dường như ngừng bay

Em buồn như chim chích

Nói cười không thiết tha


Vắng anh một ngày thôi

Không ai thơm lên má

Không ai hôn lên môi

Không có ai vuốt tóc

Không ai thì thầm chọc

Cho em cười ngất ngây


Anh ơi đừng đi vắng

Em buồn biết bao nhiêu

Ngày lại ngày gặp mặt

Ngày lại ngày thương yêu

Giờ thì em đã biết

Em yêu anh quá nhiều


Mỗi lần giận dỗi anh

Buồn phiền rơi nước mắt

Em nghe lòng nặng nhọc

Chỉ muốn rời xa anh


Anh ơi yêu thương ơi

Yêu anh nhiều biết mấy

Giọt giọt nước mắt này

Vì anh mà tuôn chảy


Đừng đi vắng anh nghe

Ở cạnh em mãi mãi

Một ngày 24 giờ

Kề cạnh anh chưa đủ


Anh đi đâu làm gì

Trời chiều nay trở gió

Sáng đi không mặc áo

Tối về không chở em

Không có em ủ ấm

Không có em ôm chặt

Anh lạnh lắm phải không?


Đã ăn gì chưa anh?

Món có hợp khẩu vị

Có sạch sẽ an toàn

Có dẻo thơm nóng sốt


Em muốn nấu cho anh

Thật nhiều thật nhiều món

Cơm thật nóng thật ngon

Cá thật tươi thật ngọt


Em sẽ là vợ hiền

Em sẽ là dâu thảo

Chăm sóc anh trọn đời

Yêu anh từng hơi thở


Đừng đi lâu anh nghe

Em nhớ anh nhiều quá

Nhớ ánh mắt thật hiền

Và bàn tay êm ấm

Nhớ mái tóc bù xù

Nhớ bờ vai mạnh mẽ

Nhớ giọng nói ấm trầm

Nhớ vòng tay siết chặt


Đừng đi vắng anh nghe

Em yêu anh nhiều quá

Rời anh một phút thôi

Mà sao em muốn khóc


Anh yêu anh yêu ơi

Đừng đi đâu lâu quá

Xa anh một ngày thôi

Mà với em dài lắm


Anh đi vui bên ngoài

Có thương em lặng lẽ

Ra vào ngóng tiếng anh

Rồi nhớ thương giận dỗi


Về bên em đi anh

Mở cửa phòng thật nhẹ

Và ôm em thật nhanh

Thơm má em khe khẽ

Ôm em thật chặt nhé

Đừng bao giờ buông ra

Tuy em sẽ ngạt thở

Nhưng em sẽ khỏe ra

Cả khi em đang ốm

Anh bên em kia mà


Về bên em đi anh

Đi đâu mà lâu quá

Từ sáng đến tận chiều

Em nhớ anh vô kể

Về cùng em anh nhé

Chớ vui vẻ bên ngoài

Bạn bè nhiều thật tốt

Nhưng anh đừng nhìn ai

Ngoài em người con gái

Dịu hiền đang chờ anh

Một mình trong phòng vắng

Chỉ mong anh nhanh về


Em yêu anh nhiều lắm

Nên nhớ anh nhiều hơn

24 giờ mỗi ngày

Chỉ dành cho riêng em

Em vẫn thấy chưa đủ

Yêu em nhiều anh nhé

Yêu nhiều hơn nhiều hơn

Em yêu anh như thế

Nên em hay dỗi hờn

 
Anh về ngay anh nhé

Em đang chờ anh đây

Anh về ngay anh nhé

Em nhớ anh cả ngày

 
Anh về ngay anh nhé

Không thì em khóc nhè

Bởi vì em lo sợ

Anh vui quá quên em

Cuộc đời nhiều vui thú

Tay em thì nhỏ bé

Sao ôm hết lòng anh

Đừng làm em lo sợ

Vì em rất yêu anh

 
Anh về ngay anh nhé

Em nhớ anh nhớ anh!!!

2007

7/11/11

Duyên phận


Hây hấy xuân về trên cỏ non
Gió kia tha thiết chuyện vuông tròn
Mắt trời khẽ nhịp qua muôn lá
Vương lại nhân gian đóa môi son.

Có những chiều nao như chiều nay
Lòng dường nao nức, lòng vui thay
Chờ ai, em đứng bên song cửa
Tóc tha thướt xõa ướm vào mây.

Em đợi tình lang đến với em
Dù ngày diệu vợi, ngày mơ màng
Tương tư em hỏi lòng mong ước
Duyên phận trời se có ngỡ ngàng ?!

Đôi khi em nghĩ giấc chiêm bao
Chàng đến bên em thỏa ước ao
Mộng kia thực lắm, em quyết đợi
Chờ tiết Thanh Minh mình đi hội
Rồi gặp nhau thôi, em sẽ đợi.

Xuân về hoa cỏ thắm sắc hương
Chờ kẻ anh hùng, phận thuyền quyên
Dù bao lâu nữa em cũng đợi
Cho thỏa nhân gian một ước huyền.

5/11/11

Mùa đông này ta đã có nhau


Mùa đông này ta đã có nhau! 

Gió buốt giá nhưng em không còn lạnh. 

Em giấu mình trong tay anh nồng ấm. 

Nghe tim mềm và hạnh phúc dệt hoa. 


Bao tháng ngày thầm lặng đã trôi qua 

Anh bên cạnh mà tưởng ngàn năm với 

Bao yêu thương không tìm ra bến đợi 

Nước mắt nào rơi mãi những đêm thâu. 


Chuyến tàu tình yêu khởi hành đã lâu 

Tàu rời bến, ga em hoài trông ngóng 

Đã vượt qua những nẻo dài thăm thẳm 

Những đèo cao và cả những vực sâu. 


Rồi có khi anh như chợt tan mau 

Tàu vô định không tìm ra ga đến 

Lại đi thôi, chuyến độc hành vạn dặm 

Mong chờ gì một tín hiệu bình yên. 


Giông bão nào vây bủa mãi lòng em 

Cơn mưa hạ yếu mềm rơi trên cỏ 

Ôi những thung sâu, những biển xa sóng gió 

Đi bao giờ mới đến được lòng anh. 


Rồi một ngày với thảo nguyên biếc xanh 

Hoàng hôn nhuộm thắm tươi từng ngọn cỏ 

Bầu trời đêm, và mắt sao hôm đó 

Cơn mưa nào níu ta lại giữa vườn hoang. 


Điều diệu kỳ khởi thủy chốn thần tiên 

Ngày tím biếc và mắt em chờ đợi 

Hãy đến cùng em, say nồng men rượu 

Môi mềm ngoan xin dành trọn riêng anh. 


Mùa đông này ta đã có nhau 

Và sâu kín bao điều ta muốn nói 

Ôi yêu thương, anh dịu dàng quá đỗi 

Tan chảy rồi những băng giá lòng em. 


Hãy ôm em, ôm thật chặt nhé anh 

Chúng ta sẽ không còn xa cách nữa 

Và lắng nghe tim dập dồn trong lồng ngực 

Nghe dâng tràn những thổn thức tìm nhau 


Hoa cúc vàng trong giá rét đã lâu 

Mùa đông đến huy hoàng và chan chứa 

Anh bên em, thế giới này vô nghĩa… 

Sóng gió kia giờ đã lùi xa..... 


Mùa đông này ta đã có nhau! 

3/11/11

Hỏi


Hỏi đi hỏi lại mãi một câu
Ông đã ừ ngay, đã gật đầu
Được mà, tốt lắm, nhân duyên đó
Cứ tiến lên đi, "tí" dãi dầu.

Hẳn là Ông khéo cợt đùa thôi
"Mưu sự tại nhân, thành tại trời"
Người xưa có bảo đại khái thế
Nhưng tôi e chẳng phải vậy đâu!?

Thiên địa vốn đã phân đôi ngả
Đường chân trời: ảo vọng đó thôi
Đi hoài đi mãi mà đâu tới
"Thành sự tại thiên": đổi đi thôi!

Biết Ông bận lắm không lo hết
Chuyện của nhân gian: cũ rích rồi
Trước sau ngàn vạn người ngóc cổ
Mong Ông biết tới, đoái thương đời

Thế thôi Ông nhé đừng trêu nữa
Một tẹo xoay vần, thế sự đau!

Ngày mai ngày mốt ông có rỗi 
Sắp cho một thế: tốt qua sông
Thăng hậu cờ hoa xe pháo mã
Được vậy thì tôi hẵng tin ông?

2/11/11

Tín vật



Này chú chim sâu bé nhỏ đậu bên cửa sổ
Từ nơi nào em ghé đến
Cắm chiếc mỏ nhỏ xíu vào khung trời của chị
Đôi cánh màu xanh biếc
Đôi mắt màu tro trong veo
Em thả xuống mặt bàn một dấu chấm hỏi
Chị thả xuống bàn một dấu chấm hỏi!
Hay mang em điều gì đó đến cho chị?

Này em
Đêm qua chị có một giấc mơ đẹp
Từ đất nước của mặt trời, chàng đã đến
Khi chị đang ngồi khóc trên chiếc ghế bành cô đơn
Đôi mắt đen ấm áp
Mái tóc đen ấm áp
Bàn tay ấm áp
Chàng nâng khuôn mặt đẫm lệ và thầm thì với chị
Điều gì đó
Chị sẽ không tiết lộ cho em đâu J!

Này chim xanh bé bỏng ơi
Kể từ phút ấy
Trái tim chị đã tràn ngập niềm vui
Này, em đã đến từ nơi nào đấy?
Trên sải cánh của em, có nhìn thấy chàng không?
Nơi mà đôi môi của chị đã rung động
Nơi mà giọt nước mắt hóa thành hạt thạch anh lóng lánh
Nơi chị ngỡ ngàng soi gương chính mình
Chị biết, chàng sẽ đến

Chim xanh ơi
Em hãy bay đi, và mang giúp chị bức tình thư này đến xứ sở của mặt trời
Và hãy nói giúp chị nhé, lời cảm ơn chàng đã đến
Trao cho chàng hạt thạch anh này
Tín vật của lời hẹn ước!!!

"Mặt trời ấm, em sẽ chờ chàng từ ngày 14 đến ngày 25!"
Nhớ dặn chàng như thế nhé!
Bay đi nào, bay nhanh nào, chim xanh…
Chị sẽ đợi em về!

21/12/2009

1/11/11

Cộng một lập đông


Thêm một mùa thu qua
Quạnh hiu và lạnh lẽo
Không hơi ấm trong tim.

Ta đã đi tìm gì
Suốt ngày dài tháng rộng
Để hiểu: đời mênh mông!

Đi qua những yêu thương
Những muộn phiền, thất vọng
Còn lại, một cơn đau.

Đành tìm chốn nương náu
Chốn ít người lại qua
Một Lập đông sắp tới!

Nước mắt rơi nhạt nhòa
Khóc cuộc đời vô nghĩa!   

31/10/11

Cánh kiến




Chiều thu buông
Cung đàn ai ngày xưa lơi
Thời gian dường chơi vơi!

Thu đến mặn mà
Cánh gió la đà
Đôi khi lòng sầu lắng
Dầu không có chi vương vấn
Chẳng là lòng thi sĩ
Hồn muôn hướng là quê hương
Mắt thường như muốn tuôn lệ buồn
Chút ủy mị tâm hồn
Để quên đi
Những giăng mắc tơ đời!

Muốn tung hết mệt nhoài
Cố tình lãng quên những miệt mài
Lang thang trên những đỉnh núi cao
Nằm dài trên cỏ trong thung sâu
Lắng tai nghe tiếng gõ kiến tóc tách tóc tách
Lặng yên đếm lá thu bay trong chiều tà
Suối róc rách róc rách
Là bản nhạc lòng ta đó
Muông thú ghé đến uống nước
Soi gương vào sỏi đá
Rồi ngẩng mặt nhìn lên trời xanh kia
Bao nhiêu mây trắng trôi về đâu
Đôi cánh thiên di liệng chao
Chấp chới tìm về phương ấm.

Ước chi
Là lá kia phiêu du theo dòng nước
Hoài quên thời gian

Ước chi
Là chim kia
Thế giới không biên giới

Ước sao
Là mây kia
Nương theo gió mà đi
Cần chi
Ngày tháng trôi qua

Ước chi
Và ước chi
Ước chi được tự do, được bứt thoát mọi ràng buộc, mọi trách nhiệm, mọi quan niệm, mọi dự định, mọi kế hoạch, mọi suy nghĩ, mọi trạng thái tâm thức.

Sao cứ muốn...
Sống riêng tâm hồn trong một cõi
Nơi không có ai biết đến
Để ta được là chính mình, vô ưu, vô ngã, vô thủy, vô chung.

Ta không đến từ đâu
Ta cũng không về đâu

Buông lòng cho thu
Về như cánh kiến 

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More

 
Design by Free WordPress Themes | Bloggerized by Lasantha - Premium Blogger Themes | Facebook Themes