Hiển thị các bài đăng có nhãn Vu vơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Vu vơ. Hiển thị tất cả bài đăng

28/6/15

Viết cho tuổi 33


Một buổi tối đưa con đi siêu thị, vô tình nhìn vào gương, nàng thốt giật mình.
Ai đó trong gương vừa quen, vừa lạ. Vẫn biết tại nàng muốn đưa con đi chơi, cậy gần nhà nên xộc xệch sơ sài với bản thân nhưng sao vẫn thấy ngậm ngùi biết mấy.

Nàng chợt nhớ ra nàng đã bước qua tuổi ba mươi tận ba năm có lẻ. Nhìn lại đời chưa thấy làm được gì, mà sao mắt đã có quầng thâm, khóe chân chim bắt đầu hằn lên, vết khắc khổ in hằn. Da mặt cũng không còn căng bóng như xưa. Lại nghĩ, cái ngày mình mười tám tuổi hồn nhiên, căng tràn sức sống ấy cách nay những 15 năm chẵn. Tuổi ba mươi đến rồi, một ngày kia tuổi bốn mươi sẽ đến, nàng đã chuẩn bị gì cho ngày đó?!

Những ngày tháng đã qua thật quá đỗi nhọc nhằn. Nàng rớt xuống và chìm đắm trong đáy vực của tuyệt vọng, của bi ai. Nàng tưởng chừng ngày tháng cứ thế sẽ trôi đi, không đoái hoài đến một người lỡ lầm đường lạc lối. Nàng quyết định chọn con đường này, quyết tâm lắm mà những khi vô phương cầu cứu đã tự quay lại rủa xả bản thân yếu hèn làm khổ lụy đến những người mà nàng yêu thương nhất.

Rồi những nhọc nhằn cũng tạm vơi đi. Nàng đã hòa nhập được trở lại với cuộc sống. Áp lực công việc giúp nàng quên đi những điều cần quên, cho nàng hiểu nàng cần tập trung vào những điều gì. Nhìn con khôn lớn mỗi ngày, ngắm con lúc chơi, lúc ngủ, từ sâu thẳm tim mình, nàng bắt đầu cảm nhận được hương vị của sự hạnh phúc.

Nàng mong sau này khi con lớn khôn, hiểu biết đủ rồi, nàng sẽ kể cho con nghe một câu chuyện....

Sắp bước sang tuổi 34, nàng mong gì?
Mong mình sẽ đỡ hốc hác, hao gầy vì cuộc sống!
Mong công việc phát triển tốt đẹp. Một ngày kia nàng sẽ có một cơ nghiệp cho riêng mình.
Mong gia đình luôn bình an.
Mong cha mẹ khỏe mạnh, tâm tư thoải mái, không còn phải nghĩ suy cho nàng quá nhiều.
Mong cho con trai ngoan ngoãn, hay ăn chóng lớn, biết tự lập và mạnh mẽ.

Người phụ nữ nào cũng thích mình đẹp trong trẻo không cần son phấn. Trời sinh nàng không nhan sắc. Những người xem trọng nhan sắc đương nhiên chẳng ấn tượng gì ở nàng. Điều duy nhất nàng theo đuổi chính là được sống một cuộc sống có ích, tràn đầy hứng thú và sự nhiệt huyết, được thấy tâm hồn bay bổng theo tự do và sự sáng tạo.

Nàng tự biết tuổi xuân đã qua, còn đâu căng mọng như thưở đôi mươi cho nên cầu mong có thời gian để vừa chăm con chu đáo, vừa có thời gian theo đuổi một lớp Yoga nuôi dưỡng tâm hồn, khí lực và cả đi học thêm kỹ năng để theo đuổi ước mơ. Phải có sức khỏe thì mới hoàn thành vai trò của một người mẹ tốt. 

Nàng luôn thấy có lỗi với con trai. Mỗi khi con ngủ say, nàng lại ngồi dậy và thầm thì với con điều ấy. Nàng xin lỗi con hàng ngàn lần vì những thiếu thốn mà nàng đã gây ra cho con. Con hồn nhiên vì còn đang bé bỏng. Một mai con lớn, con có trách nàng không?

Thôi từ nay sẽ thưa dần những dằn vặt, trở trăn. Mạnh mẽ để vượt qua mọi trở ngại của cuộc sống. Nàng có hạnh phúc thì nàng mới mang lại nụ cười cho con trai bé bỏng của nàng được.

Có nhiều điều thầm kín đang diễn ra hàng ngày trong tâm hồn nàng. Một trái tim dũng cảm không sợ hãi, một đôi mắt luôn gan góc đối diện thẳng với mọi xung động, nàng không cho phép ai chạm đến cõi tâm tư. 

Nàng muốn được hạnh phúc như bao người. Ngay cả ốc gạo bé bỏng cũng được tỏa sáng hân hoan dưới ánh bình minh, huống chi nàng. Tháng 7 sắp tới. Bồi hồi xuyến xao. Sẽ tự tặng cho bản thân một lẵng hoa thật đẹp, thật rực rỡ chào tuổi 34 nhé. Có cha mẹ và con trai bên cạnh, còn gì hạnh phúc hơn!

28/6/2015


1/2/15

Nói xàm

Vũ khúc cuộc đời (Ảnh sưu tầm từ Internet)

Trời đang hửng hửng bỗng buông nhiều hạt mưa mau, gió thổi từng hồi mang hơi buốt lùa rối cả tóc.

Ngồi bên góc đường, sau tủ bánh mì, nàng kéo cao cổ áo chống lại cái lạnh ập đến rồi nhanh nhẹn đứng dậy kéo bạt che quầy hàng và chỗ ngồi của mình lại. Che chắn xong thì chui vào cái tổ nho nhỏ và ấm cúng của mình, tận hưởng cảnh thanh bình ngắm mưa rơi bên lò than ấm, và dịu dàng chìm đắm trong không gian mênh mang cùng những bản nhạc không lời của Richard Claydeman.

Một người đàn ông ăn vận chỉn chu bước vội qua đường. Chiếc ô tô đậu bên lề chợt lóe đèn sáng chói. Người đàn ông vứt vội điếu thuốc hút dở trên tay xuống lòng đường, leo lên ô tô, đóng cửa lại rồi chạy mất dạng. Hình ảnh điếu thuốc nằm chỏng chơ, còn cố le lói chút ánh sáng trước khi bị dòng xe cộ vụt qua dập tắt dội vào tim nàng, tự nhiên một cảm giác khó chịu ập đến!

Gió thổi mạnh hơn, mưa nhiều hơn, hoa hoàng hậu rụng tím cả con ngõ nhỏ. Chua chát thay, dưới tán hoa là hai thùng rác to. Những cánh hoa tím biếc rụng tím biếc con ngõ lẽ ra mơ màng biết mấy, cuối cùng bị cái thô thiển kia lấn át hết cả. Lại thành ra một cảnh nham nhở nửa khóc nửa cười, như thể cái câu "đóa hoa lài cắm bãi cứt trâu".

Cảm giác đó của nàng cũng tựa cảm giác của một số khách đến mua bánh mì ăn sáng, nghe thấy âm thanh du dương của các bản hòa tấu, tự họ cũng thấy khó chịu khi một ả bán bánh mì vỉa hè mà cũng nghe cái thứ âm nhạc có vẻ sang chảnh đó vậy. Đôi khi có người dò hỏi, nàng mỉm cười kể về một vài kỷ niệm hồi đi học Đại học. Họ có vẻ ngạc nhiên. Thời nay, bán bánh mì vẫn là công việc lao động tay chân. Thế quái nào mà ả bán bánh mì này lại có thể từng học Đại học nhỉ?!

Một người phụ nữ trung niên mặc chiếc áo mưa tiện lợi, dừng chiếc xe đạp cà tàng bên thùng rác. Chị dùng chiếc móc sắt trên tay, bới thùng rác lên tìm kiếm mặc kệ mùi xú uế. Thi thoảng kiếm được một món đồ có thể bán lại cho vựa ve chai, chị cho vào túi to, rồi lầm lũi đạp đi.

Một cụ già ốm tong teo, bước đi xiêu vẹo trong mưa tầm tã, trên tay tập vé số dày dặn. Cụ tiến vào quán cà phê, quán bún bò bên đường, mời khách ở đó mua. Một vài người chủ động vẫy cụ đến dò lại tấm vé ngày qua của họ, nhiều người từ chối vì họ không thấy hy vọng vào trò xổ số có thể mang vận may đến cho mình.

Những em sinh viên trẻ trung, nhiệt huyết, ôm tập sách vở trên tay bước chân vào cổng trường. Em sẽ được học nhiều điều từ trường Đại học, Cao đẳng, và ước mơ sẽ dẫn dắt em tìm kiếm thành công trong cuộc đời về sau. Như nàng ngày xưa, nghĩ vậy, bất giác trên môi điểm một nụ cười.

Tủ bánh mì đặt khuất trong ngõ, mỗi ngày bán được dăm chục ổ. Thành ra có hẳn danh sách khách quen ăn bánh mì hàng ngày do họ thích thú hương vị đậm đà của quán, và còn vì tính tình vui vẻ xởi lởi của bà chủ - mẹ nàng. Có một niềm vui dẫn dắt nàng. Từ e ngại, cuối cùng đã trở nên say mê. Lúc lạc quan, nàng còn mong sau này tích lũy đủ vốn để mở một cửa hàng bánh mì chuyên nghiệp hơn, chấm dứt cảnh ngồi dầm mặt ngoài đường trong mưa nắng, tàn phai hết cả nhan sắc vốn đã eo hẹp của nàng.

Từ ngày quyết định bán bánh mì buổi sáng tăng thu nhập, nàng được trải nghiệm thêm nhiều cảm xúc, thấy thấm thía vinh nhục đời người. Như ngồi trong lò Bát quái luyện đan, có lúc nàng thấy bất nhẫn với cái nhìn thiển cận của người ta vốn quen dò xét phẩm hạnh nhau thông qua vẻ bề ngoài mà kẻ đó chứng tỏ. Bản thân nàng, trước đây, có lẽ cũng từng là một người trong số họ, cho đến khi nàng phải một mình trong bóng đêm đen thăm thẳm không lối thoát, tự khâu vá chữa lành vết thương lòng do đã thơ ngây quá lâu, thì cuối cùng nàng không bao giờ còn nhìn thấy cuộc đời này màu hồng như thời son trẻ được nữa.

Những người hàng xóm, người họ hàng xa đi qua đi lại tủ bánh mì của nàng. Ban đầu họ kinh ngạc vì một người kiêu hãnh như nàng lại có thể ra ngồi bán bánh mì ngoài đường. Rồi sau, họ bắt đầu tỏ thái độ khinh khi ra mặt: "cái ngữ ấy, con đó, bây giờ tàn rồi, chỉ có thể bán bánh mì kiếm sống". Có kẻ cười hô hố hả hê, có kẻ giả vờ thông cảm hỏi han ân cần, nhưng cũng chỉ là để ngắm vuốt xem nàng đang cảm thấy thế nào khi phải đứng bán bánh mì ngoài vỉa hè.

Nàng nghe thấy hết, nhìn thấy hết, nàng mỉm cười. Vui chứ!
Không nhờ việc này sao nàng biết được hết lòng người.
Ngày nắng, nàng đội mũ lưỡi trai, bím tóc cao, bôi kem chống nắng lên tay chân mặt mũi.
Ngày mưa rét, nàng đi ủng, mặc đồ ấm, quấn khăn len và đội mũ len.
Bảo hộ lao động kín kẽ đi bán bánh mì.
Nàng đợi những người thích tỏ vẻ thương hại người khác, những người cười ông ổng sau lưng nàng vì nàng đi bán bánh mì vỉa hè tới lân la nói chuyện, rồi nàng mới kể cho họ nghe rằng, nàng nghe đâu có người cười nàng như này, bày tỏ về nàng như này, abc hầm bà lằng với họ. Nàng sẽ bảo với họ rằng "sao mấy kẻ đó rãnh rỗi và đáng thương quá ha?!". Tức thì một số trong đó mặt đổi sang màu bầm bầm, vội vã nói với nàng rằng: "Ôi, phi thương bất phú, ai nói gì kệ con/cháu/chị/em ơi!". Nàng cười nhạt!

Nàng thích bán bánh mì. Cái vị trí nàng đứng tại vỉa hè này dạy cho nàng nhiều bài học. Cho nàng biết giá trị con người không phải ở áo quần láng bóng, dung mạo tôn nghiêm, tiền bạc xủng xẻng. Tất cả những thứ đểu giả, rởm đời được phát lộ vào những thời điểm, hoặc ở những hành động mà người ta thản nhiên bộc lộ vì nghĩ rằng đã được che đậy kỹ càng rồi qua lớp vỏ bảo vệ của ngôn từ và áo quần, tiền bạc. Như điếu thuốc hút dở được ông chủ lịch lãm vứt tạch xuống lòng đường sạch bóng không vết rác mà nàng vừa nhìn thấy.

Biết đời cũng gian lao lắm.
Và biết đời cũng nhân ái lắm.

Vậy đời này đáng sống quá.
Chỉ cần mẹ con nàng và gia đình có thể sống vui vẻ, những thứ phù du ảo hóa do người đời khoác lên đó, chẳng có giá trị gì đối với nàng.

Mùa đông Huế đỏng đảnh đến lạ, đang nắng mà mưa đến là rét cóng, mà mưa lạnh bao nhiêu, chỉ cần một ngày nắng thì cũng ngay lập tức nóng bức tứa mồ hôi.
Hôm nay nắng nắng mưa mưa, nàng tự dưng thích nói xàm.

Xin lỗi, nàng chỉ là đứa bán bánh mì vỉa hè, thông cảm nhé!

18/7/12

Con đường


Những ngả đường xa lạ
Một ngày gặp nhau
Ngỡ định mệnh gõ cửa cho một hệ số lớn và duy nhất của đời.

Rồi nhiều ai đó xuất hiện
Rầm rập đến
Vội vàng đi
Để lại
Dấu chân
Dấu tay
Dấu môi
Dấu lưng

..... Sây xát!!!

Có kẻ lữ hành
Miên mải
Vượt qua
Vượt qua
Vượt qua
Ổ gà, ổ vịt, ổ trâu, ổ voi, ổ khủng long
Thắt gan 
Bầm ruột
Đớn đau
Rã rời
Nhưng không đủ sức
 
Thất bại!

Con đường cũ
Đông đúc quá
Nhộn nhịp quá
Hào hoa quá
Bóng nhoáng quá
Từ lời nói!!!
Ồ,
Không còn là chốn quen
Thôi
Đi

Lại trở về
Con đường xa lạ.

Hỡi ai đó hãy cứ lặn ngụp trong ảo vọng
Đắm say với muôn hồng ngàn tía vây quanh
Nào thơm ngát, nào long lanh, nào trẻ trung, tươi mát
Những sen những núi những hồ những sông
Lòng ai đang thênh thang đạo tâm hay tình yêu bay bổng
Lời nói như hoa như bướm từ đầu môi thốt ra lượn tứ tung trên khu vườn mộng
Hứa hứa hứa hứa hứa làm chi muôn đời chỉ là lời hứa suông vỗ ngực cho oai
Hứa hứa hứa làm chi ơi kẻ anh hùng, ơi quân tử
Không làm nổi một việc nhỏ cho bản thân mình.

Chẳng phải mọi thứ đang có chỉ là rỗng tuếch đó sao?!

Promise?!!!
 


25/3/12

Trái tim người mẹ


Mẹ đã nhìn thấy con, con trai của mẹ !!!!!

Mẹ đã mường tượng ra con của mẹ sẽ xinh xắn bụ bẫm như thế nào kể từ ba của con và mẹ hòa làm một trong những phút giây hạnh phúc vô bờ. Bởi vì ba của con đã yêu thương mẹ, âu yếm mẹ bằng những lời êm đềm, giản dị và vòng tay mềm mại nhưng siết chặt đầy chia sẻ. Mẹ muốn được trao con vào tay ba của con. Mẹ đã đọc được khát khao muốn có con trong đời trong mắt của ba con. Ông ấy đang mong mỏi và chờ đón con, con yêu của mẹ à ! Ba con là người đàn ông tuyệt vời nhất mà mẹ thật may mắn lắm mới được gặp. Mẹ đã yêu ba của con biết bao nhiêu, và mẹ muốn mang đến cho ba con những giờ phút hạnh phúc thực sự khi con sinh ra đời.

Con trai của mẹ, mẹ thèm được bế con của mẹ trong tay biết bao. Thèm được thơm lên má con bầu bĩnh phảng phất mùi sữa ngọt dịu. Thèm được dịu dàng hát cho con những lời êm ái và ngọt ngào nhất mà ngày xưa bà ngoại đã từng ru mẹ. Thèm được ngắm con say sưa chìm đắm trong giấc ngủ thơ bé với cõi lòng trong trẻo nhất thế gian. Mẹ đắm chìm mình trong bàn tay con bé xíu xiu, những ngón tay bình yên của đời mẹ. Con yêu ơi, ba con thật tuyệt vời vì đã tặng con cho mẹ. Ba con và con, sẽ tạo ra một thế giới thần kỳ mà mẹ là nữ hoàng trong vương quốc tình yêu ấy. Mẹ thấy mình thật hạnh phúc, con trai của mẹ à!

Con yêu của mẹ, mẹ lắng nghe con thành hình từng giờ từng phút trong lòng mẹ. Mẹ tin rằng, con sẽ thừa hưởng đôi mắt tình cảm nhưng vô cùng thông minh, hóm hỉnh của ba con. Con sẽ thừa hưởng trí thông minh, sự uyên bác vô cùng cũng như tâm hồn đẹp của ba con. Con sẽ giống ba con như đúc ở vầng trán cao, sống mũi thẳng, miệng cười chúm chím. Con sẽ tài giỏi như ba yêu của con, và cũng khiến bao cô gái phải ngây ngất khi con lớn lên. Như là ba của con hiện tại ấy, hi hi. Mẹ ghen lắm con trai của mẹ à, nhưng mẹ hiểu một điều rằng, những người đàn ông tài giỏi luôn có nhiều người phụ nữ cũng giỏi giang đáng yêu ngưỡng mộ. Mẹ tự hào vì dù ba con có rất nhiều người xinh đẹp tài giỏi vây quanh, nhưng ba con đã chọn mẹ, đã yêu mẹ, đã chăm sóc mẹ và tặng con cho mẹ dù mẹ chỉ là một cô gái xấu xí, hậu đậu và vụng về, ngu ngốc và hay khóc nữa. Mẹ rất thường làm cho ba con bực mình, và mẹ rất buồn vì điều đó. Con yêu của mẹ, mẹ đã yêu ba của con trên tất thảy những điều cao quý khác của đời mẹ. Vì tình yêu đó mà mẹ đã mạnh dạn rời xa ngôi nhà ấm áp và vòng tay yêu thương của ông bà ngoại, đi một chặng đường rất dài để ra đây, ở bên cạnh ba con, cùng gây dựng sự nghiệp với ba.

Con à, con có định sẽ giống mẹ ở điểm gì không? Ừm, mẹ chẳng có gì để cho con ngoài một trái tim người mẹ sẽ yêu thương và lo lắng cho con trọn một đời. Con là kết tinh tình yêu của ba và mẹ, mẹ tự hào vì có con trong đời.

Con yêu của mẹ, mẹ yêu con nhiều !!! Mẹ biết, sinh con thì mẹ sẽ xấu xí đi, béo thêm và dáng người cũng không còn được như bây giờ. Mẹ từng rất sợ, nếu mẹ xấu xí, thì ba con sẽ không còn yêu mẹ nữa. Con người, thì ai cũng phải già đi, nhưng mà mẹ thì cứ phải lo lắng ba của con sẽ chê mẹ, hic hic ! Mẹ thật là ngốc. Cho đến giờ thì thì mẹ vẫn cứ là một cô gái ngốc, con ạ!

Con trai của mẹ, mẹ đang chờ được đón con. Mẹ là người có đời sống nội tâm sâu kín. Mẹ thường hay giấu diếm cảm xúc của mình. Mọi người luôn thấy mẹ là một người năng động, tự do, hiện đại và phóng khoáng. Họ thấy mẹ luôn tươi vui mạnh khỏe. Có thể họ không tưởng tượng được mẹ cũng nhiều đêm khóc thầm vì buồn ba con. Ba con là người đàn ông tuyệt diệu. Nhưng cũng như những người đàn ông khác, ba con thi thoảng cũng lênh tênh ra trò, và mẹ thấy tim mình nghẹn thắt. Con trai à, sau này con nhớ đừng làm cho người con yêu đau khổ con nhé!

Con ơi, mẹ yêu con, mẹ chờ đợi cho đến ngày được bế con trên tay, ầu ơ hát ru con ngủ ngoan, ôm con vào lòng, lo cho con. Nhưng con nhớ đừng khóc quấy mẹ nửa đêm nhé. Mẹ còn phải ngủ để mai đi làm mà! Chào con thân yêu, mẹ yêu con và ba của con nhất trên đời.

(Theo http://tuoitre.vn/Nhip-song-tre/Tinh-yeu-loi-song/296428/Trai-tim-nguoi-me.html)

29/10/11

Đàn ông quay lưng... đàn bà ngoảnh mặt


Đàn Ông, em cảm ơn anh vì bỏ hàng giờ ngồi nguyện cầu cho em, mong em được hạnh phúc, lúc nào cũng tươi vui. Cảm ơn anh cho dù thật ra em chả thấy nó có tác dụng gì với em.

Em cảm ơn anh, vì đôi mắt anh thật long lanh và niềm tin anh thật lớn, anh gọi em là "thiên thần", cho dẫu em nát rượu, say mèm nói qua phone với anh rằng: "Hôm nay em rất ngoan".

Cảm ơn anh và Chúa của anh luôn, chẳng vì em quý mến gì ông ta, mà vì cách anh chạy về phía ông ấy quá nhanh, nhanh hơn chạy về phía bên em rất nhiều. Anh hãy cứ nói: "Em tin Chúa, tin anh, Chúa sẽ phù hộ cho em", em duy chỉ tin anh.

Giá mà những lúc em buồn, anh chạy về phía em trước, em xin thề sẽ tin Chúa mà cầu Ngài phù hộ cho anh, phù hộ cho duy có anh.. vì anh.. duy có anh.. là Chúa của em.

Em đã khóc một mình nhiều, Đàn Ông, anh không nghe, nhưng Chúa của anh dường như nhìn thấy rất rõ, và ông thường gọi anh đến để chỉ bảo cái này cái kia, anh.. lần này lần khác.. cứ chạy về phía ông luôn luôn.

Đàn Ông, anh thở dài thật lâu. Đàn Bà, em thôi khóc thật chậm.

Đàn Ông ngồi, Đàn Bà đứng.

Đàn Ông lặng, Đàn Bà bước đi.

Đàn Ông quay lưng, Đàn Bà ngoảnh mặt.

Hình ảnh cuối cùng, em nhớ nhất, duy chỉ có tấm lưng anh.

Gấu - Anh Nhi
(Theo ngoisao.net)

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More

 
Design by Free WordPress Themes | Bloggerized by Lasantha - Premium Blogger Themes | Facebook Themes